Giải bài Tập làm văn trang 56 sgk Tiếng Việt 3 tập 2

Người đăng: Thanh Thuỷ - Ngày: 12/03/2018

Soạn bài tiếng Việt 3 tập 2, Giải bài Tập làm văn trang 56 sgk Tiếng Việt 3 tập 2 . Tất cả những câu hỏi, bài tập trong bài tập làm văn này đều được hướng dẫn giải chi tiết, dễ hiểu

Nghe và kể lại câu chuyện Người bán quạt may mắn. 

Gợi ý:

  1.  Bà lão bán quạt gặp ai và phàn nàn chuyện gì?
  2.  Ông Vương Hi Chi viết chữ vào những chiếc quạt để làm gì?
  3.  Vì sao mọi người đua nhau đến mua quạt?

=> Hướng dẫn trả lời:

  1. Bà lão bán quạt đã gặp ông Vương Hi Chi - Một người nổi tiếng viết chữ đẹp của Trung Quốc. Bà đã phàn nàn với ông rằng hôm nay quạt bán bị ế, nếu cứ không bán được quạt như thế thì tối nay cả nhà bà sẽ phải nhịn đói.
  2. Nhân lúc bà lão bán quạt thiếp đi, ông Vương Hi Chi đã lấy bút mực ra đề thơ lên những chiếc quạt để bà bán được nhiều quạt hơn, vì chữ ông đẹp nổi tiếng nên chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến mua.
  3. Mọi người đua nhau đến mua quạt vì trên những chiếc quạt ấy được đề thơ do Vương Hi Chi- người viết chữ đẹp nổi tiếng viết. Mọi người ai cũng muốn có được những chiếc quạt quý giá ấy.

Kể lại câu chuyện:

Ngày xưa ở Trung Quốc có ông Vương Hi Chi nổi tiếng là viết chữ đẹp. Một hôm, khi ông đang ngồi dưới gốc cây thì gặp bà cụ nghèo đi bán quạt cũng mệt nên dừng lại nghỉ ở đó .Thấy ông Vương Hi Chi, bà lão phàn nàn: ”Hôm nay quạt của tôi bán ế quá ! Cứ thế này thì chiều nay cả nhà tôi sẽ lại phải nhịn đói mất!” Nói xong, bà lão vì mỏi mệt nên ngủ thiếp đi .Trong lúc ấy, ông Vương Hi Chi bèn lấy bút, mực ra viết chữ ,đề thơ lên những chiếc quạt .Khi tỉnh dậy, bà lão nhìn thấy gánh quạt của mình bị đề chữ lem nhem bèn bắt đền ông, nói rằng nhiều chữ như thế thì quạt của bà sẽ không bán được nữa. Ông chỉ mỉm cười mà không nói gì. Nhưng không hiểu vì lí do gì, từ lúc ấy gánh quạt của bà lão bán rất đắt khách. Mọi người nhìn thấy chữ trên quạt thì kéo nhau đến mua. Có người còn hỏi bà lão mua thêm quạt với giá ngàn vàng. Lúc quạt đã bán hết rồi, bà lão trở về nhà mà trong lòng tiếc ngẩn tiếc ngơ, thầm nhủ không biết vị tiên nào đã thấy thương xót cho hoàn cảnh khó khăn mà ra tay cứu giúp..



Một số bài khác

Bình luận