Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện mười năm sau em trở về thăm trường bài mẫu 1


Đề bài: Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện mười năm sau em trở về thăm trường - bài mẫu 1 - ngữ văn 6

NỘI DUNG TRẮC NGHIỆM

Bài làm:

Mười năm trôi đi như một cơn gió bao nhiêu biến cô, thăng trầm của cuộc sống. Và rồi hôm nay chúng tôi mới có dịp trở về ngôi trường yêu dấu gắn bó với mình suốt một tuổi học trò. Biết bao nhiêu cảm xúc không nói nên lời trong giờ phút này.

Mười năm rồi kể từ ngày ra trường nay tôi mới có dịp trở về thăm ngôi trường cũ mang tên trường trung học cơ sở Lam Sơn. Ngôi trường nằm nép mình bên trong một khuôn viên rộng lớn, giáp với đường liên thôn tấp nập người qua lại. Suốt bao năm qua ngôi trường của chúng tôi đã có nhiều thay đổi trở nên khang trang và đẹp đẽ hơn.

Bài văn: Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện mười năm sau em trở về thăm trường

Năm nay lớp tôi có rất nhiều bạn về, các bạn của tôi đều đã trở thành những người thành đạt trong xã hội. Vài người đã lập gia đình riêng con cái đuề huề rồi. Sau mười năm với bao nhiêu thăng trầm biến cố, hôm nay tôi mới cảm nhận được những kỉ niệm tuổi học trò lại ùa về trong mình.

Từ khi ra trường tôi rất có ít dịp về trường phần vì thời gian học quá bận phần vì tôi học trường cấp 3 chuyên tỉnh nên xa nhà thường xuyên. Thế nhưng mỗi lần có dịp nghỉ hè tôi đều ghé qua trường. Nhưng có lẽ để có được hồi ức cảm xúc như thế này thì hôm nay mới cảm nhận được. Cảm giác như được trở về ngôi nhà mình đã từng sinh sống và gắn bó từng kỉ niệm ùa về như mới hôm qua vậy.

Chúng tôi cùng nhau tìm về góc lớp 6A ngày xưa của mình. Tất cả dãy nhà cấp 4 xưa kia đều được thay bằng những dãy nhà tầng khang trang kiên cố. Bảng đen đã thay bằng bảng từ, dãy bàn ghế cũng rất hiện đại, ngoài ra mỗi lớp còn được trang bị thêm máy chiếu và quạt trần phục vụ các em học tập.

Tôi men theo hành lang đến phòng giáo viên. Ồ ai giống cô Mai thế. Đúng cô rồi. Dáng cô cao cao mảnh khảnh, đôi mắt hiền từ và nụ cười với núm đồng tiền rực rỡ. Cô giáo chủ nhiệm của tôi đấy. Mười năm hình như đã làm tóc cô điểm bạc, dấu vết thời gian cũng xuất hiện trên khuôn mặt. Tôi chào cô và hỏi :

- Cô ơi cô có còn nhớ thằng Dũng 6A khóa 2007 không ạ?

Cô ngờ ngợ một lát rồi bảo : -  “a bạn Dũng học giỏi nhất lớp ấy chứ gì? Cô nhớ nhớ chứ! Làm sao mà quên được trò cưng của cô”. Thế rồi hai cô trò hàn huyên đủ thứ chuyện. Nào là công việc, gia đình, sự nghiệp. Cô vẫn vậy luôn quan tâm và sát sao chúng tôi như xưa. Và đặc biệt luôn cho chúng tôi những lời khuyên rất bổ ích. Tôi chào tạm biệt cô và ra về trong một buổi trưa ngập nắng và gió. Tâm trạng vô cùng vui mừng như được trở về với một thời tuổi thơ của chính mình.

Thế đây các bạn ạ dù có mười năm, hai mươi năm hoặc nhiều hơn thì những kỉ niệm sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí của mỗi người. Chỉ cần chúng ta còn nhớ về nó. Tuổi thơ chính là những hành trang, là động lực để chúng ta nhớ về sống tốt hơn và hoàn thiện hơn.


Một số bài khác

Giải các môn học khác

Bình luận